vilamwriter vilamwriter vilamwriter vilamwriter
1 2 3 4
Showing posts with label Trằn trọc- hay là những cuộc đối thoại nội tâm. Show all posts
Showing posts with label Trằn trọc- hay là những cuộc đối thoại nội tâm. Show all posts

Monday, 15 April 2019

Nguồn nước ẩn của Hồ Xuân Hương

Red Door Aura là signature perfume của tôi, có lẽ nó rất hợp với tâm trạng khi đọc về Hồ Xuân Hương.

Một giấc mộng đào nguyên đã đánh mất. Người đàn bà từng đặt thiên đường cực lạc vào trong lòng thế giới, tuôn vào đó dòng nước ẩn từ giếng thanh tân của tâm hồn mình. Người giễu nhại mọi thứ trên đời bằng tiếng cười chát chúa, sắc xảo và có duyên làm sao. Thơ nàng không ngừng tố giác cái xuyên tạc của ngoại thể để giải phóng cái tôi chân thực bên trong. Nhưng giếng dần cạn và lòng thế giới đã khép...
Đỗ Long Vân là một người đàn ông, nhưng chả hiểu sao ông có thể mô tả tấm lòng một người nữ đẹp đẽ và thấu hiểu dường ấy? Với một góc nhìn phân tích tôi chưa từng thấy bao giờ, trong đó ông không ngừng so sánh đối xứng cái nội thể và ngoại thể. Nó khiến tôi yêu thêm người đàn bà tôi đã từng yêu...

Monday, 1 April 2019

Zelda Nothing - bóng hồng nổi loạn


Zelda Fitzgerald (1900 - 1948) - tiểu thuyết gia, hoạ sĩ, biểu tượng của thời đại nhạc Jazz - vợ của văn hào Scott Fitzgerald

Zelda Fitzgerald hay là Zelda Sayre? Tôi ngờ rằng nàng sẽ chẳng thích cả hai cái family name đó, một của cha nàng và một của chồng nàng. Kiều nữ của văn tài bậc nhất tại Mỹ thế kỉ 20, hình mẫu đã tạo nên Daisy Buchanan trong The Great Gatsby, bóng hồng nổi tiếng của văn chương kinh điển thế giới.

Gọi nàng là Miss Zelda đi, hoặc là Miss Alabama. Just Zelda, một Zelda không thuộc về bất cứ ai và bất cứ thứ gì. Một tiểu thư nổi loạn, kẻ giấu diếm dưới dáng vẻ thanh lịch kiêu sa một tâm hồn trắc trở cùng sự bất mãn trước vòng kim cô của địa vị gia tộc. Con gái Thẩm phán và cháu gái của Thượng nghị sĩ kiêm Thống đốc bang Alabama. Cái họ tộc được đặt tên cho những con phố của Alabama mà nàng kiên quyết chối bỏ, một cách thầm kín trong  thâm tâm. Nàng chỉ là Zelda tự do mà thôi. Tôi ưng gọi nàng là Zelda Nothing. 

Khi nói về song thân của mình, nàng thường gọi là Minnie và Ngài Thẩm phán. Ngài Thẩm phán quy tắc, nghiêm khắc và chán ngán cùng cuộc sống đầy kiềm toả của một gia tộc danh giá với bao quy chuẩn phép tắc dường như đẩy nàng sâu hơn vào trong cái nhà giam của tâm hồn nàng. Sự hoang dã, đầy đam mê và khát khao tự do của nàng như một con ngựa bất kham chỉ chực chờ “vượt ngục”. 

Thursday, 28 December 2017

Lâm Đại Ngọc và Táng hoa từ


Nàng họ Lâm. Tên Ngọc. Dáng vẻ nhỏ bé trái ngược với cái tự đệm Đại của nàng.
Nàng đẹp mong manh u uẩn, cảm xúc như sợi tơ đàn mảnh mai, bất kể một tác động của thế giới bạo tàn này đều khiến nó âm vang một giai điệu sầu bi đa cảm. Nàng vong thân phiêu dạt như cánh hoa rơi rụng, vừa cảm cảnh cho nỗi cô độc của mình vừa không muốn hoà vào dòng đời cuộn chảy xô bồ mà đánh mất cốt cách phong lưu. Nàng không cố tình cô độc. Nàng vẫn nói vẫn cười, vẫn trêu đùa mua vui, không bao giờ tách mình khỏi những cuộc vui của thiên hạ. Vẫn yêu thương. Vẫn hoà đồng. Đồng thời vẫn nhận thức sâu sắc sự cô độc triền miên của mình. Nó đã là một phần trong tính cách của nàng, trong hơi thở, trong giọt mồ hôi, nước mắt, trong dòng máu đong đầy nơi huyết quản. Nàng không trốn tránh sự cô độc của mình. Nàng tận hưởng nó, tận hưởng cái bản ngã rất riêng biệt ấy với niềm khoái cảm tự thân, tận hưởng cái khí chất thiên tư mà người đời cho là khó hiểu, tận hưởng những xúc cảm phóng khoáng phong du mà trời đất đã truyền cho Giáng Châu năm ấy. Nàng tận hưởng mọi thứ, và viết thành những dòng thơ, kết thành những dòng châu lệ. Nàng bản Mộc, sinh ra từ đất, chết cũng về đất, nên nàng chôn hoa vào đất, không cho những cánh hoa dính bụi trần nước đục. Nàng bản Mộc, nên chẳng có được mối kim ngọc lương duyên. Duyên tình thì có mà phận thành thì không. Người như nàng, cô đơn đã trở thành bản tính, dù yêu ai, ở bên ai, gắn bó với ai cũng vẫn cô đơn. Nàng nhận thức sâu sắc số phận cô độc của mình. Nàng chấp nhận nó, với sự nhẫn nại, thanh thản, thư nhàn toát ra từ dáng vẻ của mình, chẳng khác nào Giáng Châu xưa rong chơi khắp cõi trời Ly Hận, đói thì ăn quả Mật Thanh, khát thì uống nước bể Quán Sầu. Nàng vẫn thế, bao năm rồi, dẫu không ai hiểu, nhưng nàng vẫn thế, vẫn thế thôi.