vilamwriter vilamwriter vilamwriter vilamwriter
1 2 3 4
Showing posts with label Giữa trời & đất là tình yêu. Show all posts
Showing posts with label Giữa trời & đất là tình yêu. Show all posts

Tuesday, 20 November 2018

Quá cảnh


Điều gì xảy ra khi hai con người gặp nhau khi cả hai đang trong những bến tạm của cuộc đời mình?
Có những tháng ngày người ta chẳng hề mong mỏi một tình yêu nào cả, vì người ta đang say mê mải miết chinh phục những đỉnh cao riêng mình. Người ta đang rong ruổi những lộ trình đẹp đẽ, chờ đợi những thành quả, tâm trí chẳng mảy may gợn những ưu tư hay chút xao lãng nào. Ấy vậy mà vô tình thế nào, người ta lại va vào nhau chẳng hề biết trước, như đám mây lãng mạn ở đâu cứ ngang nhiên kéo tới trùm lên người ta cơn mưa tình ái xối xả và đột ngột. 
“Cô đi học hay đi làm rồi?” – Tóc ngắn hỏi bâng quơ cắt ngang âm điệu du dương ru ngủ của một tay violinist trong ga tàu.
“Tôi đi làm rồi.” – Tóc dài nhoẻn cười.
“Cô làm gì?” – Tóc ngắn ngúng nguẩy.
“Tôi viết.” – Tóc dài hơi hếch cái mũi lên.

Thursday, 22 March 2018

15 cái chết



Có ai đó đã từng bảo tôi rằng cách để mình có thể bắt đầu sống một cách trọn vẹn nhất là hãy nghĩ đến cái chết, hãy tưởng tượng ngày mai mình sẽ chết. Rồi thì ta sẽ nhận ra được điều gì là quan trọng trong cuộc đời mình. Tôi vẫn tò mò tự hỏi mình nhiều lần về cảm giác của sự chết ấy. Nó là thứ mà không một người sống nào có thể trả lời được.
Nhưng rồi, dần dà tôi bắt đầu có cảm nhận mới về sự chết. Tình yêu là trải nghiệm duy nhất trong cõi sống cho phép ta ngắm nhìn cái chết của chính mình. Một cái chết rực rỡ, ngọt ngào. Một cái chết đáng yêu.
(Trích sách "Giữa trời và đất là tình yêu" - vilam)

Monday, 6 November 2017

Moon River



Moon River wider than a mile
I'm crossing you in style someday
Oh dream maker you heartbreaker
Wherev er you're going I'm going your way

Two drifters off to see the world
there's such a lot of world to see
We're after the same rainbows end
Waiting round the bend
My huckleberry friend Moon River and me

(Moon River off to see the world
there's such a lot of world to see)
We're after the same rainbows end
Waiting round the bend
My huckleberry friend Moon River and me 


Và rồi tôi đang ngồi ở đây, bên bậu cửa sổ rộng từ tầng 8, nhìn xuống những dòng xe cộ và dòng người tấp nập trên con phố đông đúc, vừa lắng nghe những giai điệu lãng mạn từ đĩa nhạc Andy William và tận hưởng một cảm giác thư thái thanh bình rất thành thị. Tôi nhìn trân trân xuống những chiếc xe bus, những chiếc taxi, ô tô con và motor chạy trên phố, tất cả theo một nhịp điệu đều đều lướt qua trong con mắt tôi. Rồi đèn điện bắt đầu bật sáng báo hiệu một ngày sắp tàn, chúng phản chiếu lên những dòng xe, hắt vào mắt và tạo nên những ảo ảnh lóe lên vẫn theo một nhịp điệu đều đều như cũ. Tôi có cảm giác hơi khó chịu, và bất giác phát hiện ra mình đã đứng bên cửa sổ khá lâu. Đồng hồ đã điểm 6h chiều. Đứng khá lâu và không nghĩ gì cả, chỉ nhìn và nghe nhạc. Có vẻ như việc luyện tập thiền định thường xuyên đã có tác dụng tốt với trí não của tôi. Bây giờ tôi có khả năng giữ được trạng thái "không làm gì cả" theo đúng nghĩa của nó, chứ không còn bị ám ảnh bởi những ý nghĩ dài dẵng tơ vò như trước.

(Trích sách "Giữa trời và đất là tình yêu" - vilam)

Wednesday, 22 March 2017

Ba loại tình


Tôi nghĩ tình yêu mênh mang phức tạp vậy nhưng có lẽ cũng có thể chia làm 3 loại: Tình có đầu có cuối, Tình có đầu không cuối, Tình không đầu không cuối. 
Tình có đầu không cuối có lẽ là loại tình yêu mong ước của biết bao nhiêu người tình trên tinh cầu rộng lớn này. Chúng ta nói tiếng yêu nhau và không bao giờ thật sự chia lìa. Tôi thường đứng trên cao nhìn xuống khi thành phố lên đèn, tự hỏi trong dòng chảy loang loáng những ánh đèn vàng xe cộ kia có bao nhiêu người đang có được hạnh phúc ấy. Ý tôi là, thứ hạnh phúc tròn vẹn không chắp vá, không chịu đựng nhẫn nhục chỉ để giữ lấy cái vẻ ngoài của một chiếc gương lành.

Những kẻ hiện sinh


1. Cô thích ngồi bên cửa kính xe ngắm nhìn mọi thứ chuyển động lùi dần về phía sau. Còn cô thì chẳng phải làm gì cả, chỉ cần chuyển động đôi mắt. Cô dõi theo những người đi trên đường, tự hỏi họ đang vội vàng đi đâu vậy nhỉ. Liệu ai có thể đến đích trước chuyến xe đang mang chở cuộc đời họ đây?
Ngày còn đi học cô hay leo lên xe buýt đi lòng vòng quanh cái Hà nội (lúc đó còn) nhỏ xinh, đi từ điểm đầu đến điểm cuối rồi xuống, rồi lại lên xe khác. Cứ lên xe cho người ta chở, rồi ung dung ngắm cảnh, ngắm người. Có ai biết được ngày mai, ta cứ tận hưởng hiện tại đi thôi. Lúc ở Coventry cũng vậy, leo xe buýt đi miết cái vùng West Midlands. Đi vòng quanh Birmingham. Sang Amsterdam cũng thế, đi tram từ sáng sớm đến tối mịt. Vừa đi vừa nghe bài Breakfast on the morning tram của Stacey Kent, thấy đời thật đẹp. Có phải thành phố nào cũng đủ nhỏ để có diễm phúc đi tram đâu, những nơi rộng quá chỉ có cách đi metro mà thôi.

Saturday, 4 June 2016

Những mối tình treo tường


Hôm nay Lam có nghe tiếng em khóc rất thì thầm nhè nhẹ. Em ngắm những bức tranh mình vẽ. Treo đầy một bức tường kỉ niệm. Những gương mặt vừa lạ vừa quen. Tình là gì? Ừ, em hỏi tôi.
Để Lam nói em nghe. Đêm đã buông xuống rồi. Em nằm xuống đây. Để Lam nói em nghe. Rằng tình là gì.
Em có tin rằng tình là một câu chuyện. Và em chính là tác giả của những cảm xúc mà em đang cảm thấy lúc này không? Có khi là như thế đấy. Em đang sáng tác ra chúng, một cách vô thức mà không hay. Em có tin không?
(Trích sách "Giữa trời và đất là tình yêu" - vilam)

Tuesday, 22 March 2016

Những chiếc va li


Tôi có 3 chiếc vali, một chiếc vật liệu siêu nhẹ cỡ lớn nhất 32 inches, một chiếc cỡ vừa 26 inches, và một chiếc cabin size 20 inches. Những thứ không thể thiếu đối với cuộc sống của tôi. Việc xếp dỡ đồ nhiều cũng cho tôi những trải nghiệm lý thú, ví như là biết cách xếp đồ sao cho tiết kiệm diện tích nhất, tiết kiệm số cân nhất, để thứ đồ nào ở vị trí nào thì tốt nhất, để đồ dễ vỡ được an toàn, để quần áo không bị nhàu…Và một điều quan trọng là biết được thứ tự ưu tiên của đồ đạc, cái gì quan trọng nhất đối với mình và chuyến đi của mình. Nhưng nếu thử tưởng tượng đấy một cuộc hành trình của cuộc sống, và chiếc vali là những gì chúng ta có được trong cuộc sống ấy, khi đó tôi cảm thấy mình suy nghĩ sẽ không được sáng rõ như vậy.
Con người vốn có bản tính thu nhặt gom góp từ xa xưa – họ thu nhặt mọi thứ: tài sản, danh tiếng, bằng cấp, kiến thức, kinh nghiệm, kỉ niệm, cảm xúc… và họ nhét tất cả vào chiếc vali của mình trong hành trình cuộc đời. Nếu không có những trạm nghỉ chân, những lúc quay về để dỡ đồ, chiếc vali sẽ ngày càng nặng thêm theo tháng năm hành trình của người lữ khách. Càng sống lâu, chúng ta càng trở nên nặng nề thêm với chiếc vali cuộc đời mình. Có những chặng đường thấy đôi chân mỏi mệt, con tim rã rời, bờ vai trĩu nặng. Muốn nằm xuống với đất muôn đời. Con người ta dường như bị quá nhiều điều chi phối, những thứ chúng ta muốn nhưng không thật sự cần.

Những chiếc giường trên mặt đất


Hôm nay nằm lặng ở một góc nhỏ đầu con phố Mowbray có gốc cây anh đào độ vào  xuân, nghe lại câu hát xưa cũ “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…” tôi bỗng nhớ tới lời nói của một người mình từng yêu trên chuyến xe năm ấy: “Anh chưa muốn về. Giá cứ đi mãi cũng được. Đến đâu thì sống ở đó…” Chẳng biết tại sao nhưng tôi biết mình đã thích anh từ giây phút đó. Ngày ấy, chúng tôi còn trẻ, và khờ dại, và phù phiếm, và mơ hồ. Chúng tôi chưa hiểu nhiều về bản thân mình. Chỉ biết thích là thích, thế thôi. Yêu đương như một cuộc khám phá lớn, một sự va chạm lớn của mỗi tâm hồn. 
Năm tháng trôi qua, giờ chúng tôi vẫn trẻ, và vẫn khờ dại đấy thôi nhưng sức mạnh của thời gian thì không ai cản lại được. Nó đã lấy đi của chúng ta nhiều thứ, và trả lại nhiều thứ khác. Hóa ra tâm hồn của chúng ta chẳng thay đổi là bao nhiêu, nó chỉ trường thành hơn và bộc lộ rõ nét hơn mà thôi. Giờ thì tôi hiểu vì sao mình thích câu nói ấy của anh. Đã trót mang một tâm hồn phiêu bạt, thì bước chân đến đâu, nơi đó cũng là nhà.

Monday, 15 February 2016

Khi một con người ra đời



Bất cứ khi nào giọng ca thiên thần của Lexi Walker vang lên những âm điệu của bài hát “When a child is  
 born”, cảm xúc lại đưa tôi về khoảnh khắc khi được tận mắt ngắm nhìn bức tranh Sáng Thế trên vòm giáo đường Sistine ở thánh địa Vatican. Nó gần như một cảm giác khai sáng, khi bạn cảm nhận được sự kì diệu của sự kiện này: khi một con người ra đời. Một con người với một tâm hồn, một khối óc và một cơ thể sống động, chẳng phải là một tạo tác hoàn mỹ nhất trên Trái đất hay sao? Sự hoàn mỹ không đến từ sự hoàn hảo không tì vết mà là từ sự đa dạng và tính duy nhất của mỗi một con người, không ai giống ai cả. Hai anh em sinh đôi cùng trứng đi nữa thì cũng vẫn khác nhau về những đường vân tay, cũng giống như hai bông hoa hướng dương dù trông giống nhau đến mấy cũng không bao giờ giống nhau đến từng vân cánh hoa. Luôn luôn có gì đó khác biệt trong từng cá thể được sinh ra trên mặt đất. Bạn là duy nhất. Tôi là duy nhất. Không có một bản sao thứ hai. Được sinh ra trong thân xác một con người đã là một niềm tự hào và may mắn. Có công trình nào đẹp như thế? Cha mẹ chúng ta có lẽ là những người kiến trúc sư tuyệt vời nhất trong cuộc đời này.

Monday, 7 April 2014

Colwyn bay phục sinh

Vậy là đã đến Easter – mùa Phục sinh của chúa trời, của thiên nhiên và cả con người nữa. Những cơn gió nơi đây đã bớt khắc nghiệt, hơi thở của đất trời đã dịu dàng hơn, ấm áp hơn. Mái tóc con gái khi ra đường đã bớt xác xơ xụi lơ. Đôi má con gái cũng hồng hào hơn chứ không còn trắng bệch tái tê vì giá buốt. Những nhánh cây tàn khô khốc trên đầu con gái cũng đã chúm chím những lộc non xanh mượt của mùa xuân. Cả trời cả đất như đồng thanh vẫy gọi con gái “này này, hãy lên đường mà du xuân đi thôi”. Ừ vậy là đi.


Thế là tôi thấy mình đã trên chuyến tàu tới Colwyn Bay. Mùa xuân, mùa đẹp nhất trong năm. Và tôi thì đang du xuân. Còn gì tuyệt vời hơn thế! Nhưng một cách thật nhẹ nhàng chầm chậm, nối buồn vu vơ ở đâu len lỏi tới bên tôi trong con gió luồn vào ô cửa sổ. Tôi tự thầm nhủ chẳng nhẽ khẩu phần ăn sáng nay đã bị thiếu đi chất gì đó để tạo andrenalin trong máu hay chăng? Đây hoàn toàn có thể là một phản ứng sinh lý bình thường của cơ thể. Nhưng rồi cảm xúc kéo tôi trở về những ngày xưa cũ, khi mà mỗi mùa xuân tới tôi đều có chút bâng khuâng vô cớ như thế này. Nó đã như một thứ xúc cảm quen thuộc đối với một kẻ có trái tim nhạy cảm với thời tiết. Dường như mùa xuân đến mang theo một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về gánh nặng tuổi đời nặng thêm trên đôi vai mỗi con người. Mùa xuân của đất trời cứ ra đi rồi trở lại mãi như một vòng tuần hoàn đến muôn đời. Còn mùa xuân của con người thì chỉ đến có một lần và ra đi mãi mãi. Tại sao? Thêm một năm nữa qua đi, một tuổi mới được cộng vào trong cái quỹ thời gian tồn tại vốn ngắn ngủi của đời người. Nhưng những con số ấy thực sự có nghĩa lý gì, khi thời gian chỉ là một khái niệm hết sức tương đối trong tâm trí chúng ta? Có lẽ cái sự thật về sự nhỏ bé cát bụi của con người ấy thoáng chốc hiển hiện trong trí óc khiến cho tôi thấy buồn. Hóa ra là một nỗi ưu tư chẳng hề vô cớ.