vilamwriter vilamwriter vilamwriter vilamwriter
1 2 3 4
Showing posts with label Thiền. Show all posts
Showing posts with label Thiền. Show all posts

Monday, 28 November 2016

Training diary 3: Trải nghiệm lần đầu lặn biển


Trước đây, trên blog mình hay nói nhiều đến biển và những cuộc lặn sâu, nhưng tất cả đều là cảm giác tâm tưởng mà mình hay dùng để mô tả trạng thái tâm lý của mình. Ví dụ những thời điểm rolling in the deep, hoặc lúc tập trung làm gì đó, hoặc là lúc mình ngồi thiền mình cũng hay có cảm thức là mình trồi lên từ mặt biển chẳng hạn. Nhưng tất cả là ẩn dụ thôi. Mãi tới lần này, mình mới mò ra Nha Trang đi lặn biển thật.

1. Kết nối thân thể - tâm trí
Đó là nối kết mà mình luôn kiếm tìm trong hành trình sống của mình. Mình cố gắng tìm nó trong mọi thứ. Và, một cách không lường trước, kết nối ấy được tìm thấy trọn vẹn trong cuộc phiêu lưu dưới lòng đại dương. Oà, quả là vi diệu thật. Dường như tất cả những cảm thức mà mình nói kia đều trở nên sống động lạ thường, như một phần tâm trí của chính mình được phơi bày ra ngay trước mắt mình, như chính xúc giác mình chạm được vào một phần bản thể được giấu kín của chính mình vậy.

2. Hít và thở
Mọi quy luật của cuộc sống được quy về việc hít và thở thôi. Hoá ra sống cũng chỉ có vậy. Hít và thở. Hoạt động căn bản nhất của chúng ta, nhưng dường như chúng ta không học làm nó cho tử tế. Vâng, chỉ cần hít và thở đúng thôi là đủ hạnh phúc rồi. 

3. Sự cân bằng
Trong môi trường không trọng lực, ta hiểu được ý nghĩa của sự cân bằng một cách sâu sắc và rõ nét hơn. Trong cuộc sống thường ngày, vì ta đứng vững trên mặt đất, nên ta tưởng mình luôn giữ được thăng bằng. Ta không nhận ra mình đang căng thẳng, mình đang bị cuốn đi, mình đang lo sợ, hay mình đang chạy theo một cái gì vô thức. Ta chỉ không nhận ra được thôi. Ta cứ tưởng mình đang vững vàng lắm. Nhưng không phải. Việc sống tỉnh thức thực sự quan trọng để bản thân tận hưởng được niềm an lạc, thanh thản đích thực.

Tuesday, 18 October 2016

Training Diary 2: Giải "độc chất" của sáng tạo


Lúc này mình đang ngồi tại văn phòng, bên trái là mênh mông bầu trời xanh mây trắng bay và trước mặt là mấy tấm note ghi Fitness goal và Training schedule, đầu óc vẫn tập trung nghĩ tới việc làm sao để hoàn thành được mục tiêu đã đề ra. Nhưng rất may là mới đây đã tìm được một động lực to lớn từ tập tiểu luận của Haruki Murakami viết về môn chạy bộ yêu thích của ông.
Trong sách ông nói nhiều về mối tương quan giữa viết văn và chạy bộ, và rằng những điều ông học được về việc viết văn đều đến từ việc chạy bộ. Có lẽ mình sẽ phải dành hẳn cả một bài để nói về việc mình tâm đắc đến thế nào về cuốn này mất. Nhưng trong ghi chép nhỏ này thì mình chỉ muốn note lại một điều quan trọng: Murakami nói rằng việc viết hay sáng tạo nói chung thường là một hoạt động không lành mạnh, bởi nó sinh ra một thứ độc chất trong tâm hồn - cái thứ mà nếu thiếu nó thì sẽ không thể có một hoạt động sáng tạo nào có thể thực sự diễn ra. Cái này mình hết sức đồng cảm, rất gần với cảm giác mà đã có lần mình nói trong bài Những cuộc lặn sâu đó. Cái độc chất khiến cho con người ta bị cuốn vào một hố rất sâu, rất sâu dưới mặt biển. Cái độc chất khiến ta đôi khi chỉ muốn quăng mình đi một nơi thật xa, lánh đi mọi thế sự thường nhật. (Nhưng công việc lại cứ đòi hỏi ta phải ngoi lên mỗi ngày, làm gián đoạn đi luồng suy tưởng.)

Sunday, 16 October 2016

Tóc


Cảnh trong phim Breakfast at Tiffany's
Mỗi lúc buồn mình lại đi cắt tóc. Mặc dù lúc cắt xong uốn xong nhuộm xong xuôi hết cả về bố vẫn bảo là sao trông chả khác gì thế, mà sao đắt thế hả con. Đúng là đàn ông, không bao giờ chịu chú ý đến vợ và con gì cả, họ chẳng thể nào hiểu nổi cái thú vui chơi đùa với tóc của phụ nữ. Nhưng không sao, mình thấy vui là được, hihi.

Mà tóc ấy, nó giống bụi trần gian, nhiều lên theo thời gian ta sống, như kí ức cứ ngày một tích lũy, chất chứa những niềm vui, niềm đau, trải qua sương gió cùng ta, dần dần chúng đã trở nên trĩu nặng trên đôi vai. Và ta chỉ còn một mong muốn duy nhất là cắt phăng nó đi, như thể là một cách thay thế cho sự thực rằng ta không có cách chi để tự xóa sổ những kí ức buồn đã chà xát làm trái tim ta trở nên quá mong manh nhạy cảm. Những cuộc chia ly không cách gì ngăn cản và những hồi ức bị bỏ rơi đã dần dà hình thành trong con tim trưởng thành một dự cảm về những đổ vỡ không tiếng vang sẽ còn tiếp diễn trước khi chúng kịp xảy ra. Người ta có thể gọi đó là trưởng thành hay già cỗi? Mình cũng không biết nữa. Nhưng mình biết rằng khi ta lớn, ta càng có khả năng yêu bản thân mình hơn, tự vệ giỏi hơn, hòng bảo vệ cảm xúc của bản thân trước sự tác động của ngoại cảnh và tha nhân. Ta sẽ không để cho mình buồn. Ta sẽ không để mình bị bỏ rơi. Ta sẽ tự khiến mình vui. Khi bạn lớn, bạn tự nhận thấy rằng khả năng recover của mình sẽ nhanh đến đáng kinh ngạc. 

Sunday, 9 October 2016

Training Diary 1: Nguyên nhân mọi vấn đề của chúng ta?

          

Sau một buổi tập khá mệt ở lớp múa với sự thất bại trong việc điều khiển vũ hình của cơ thể mình, tự dưng mình có một vài suy tưởng tới những vấn đề của mình từ trước tới nay. Và nguyên nhân của chúng tự nhiên sáng rõ trong dòng suy nghĩ ấy như một tia nắng chiếu xuyên qua căn hầm u tối. Phải chăng tất cả đều là do sự mất đi kết nối giữa thể xác và tinh thần trong tổng thể nhân vị con người?
Nó giống như trạng thái "bị xé" mà Jasper đã mô tả: khi con người bị xé chia làm đôi bởi ý chí của tinh thần và ràng buộc của thân xác, bởi khát khao của tâm hồn và trách nhiệm của thân phận, bởi mong muốn tự do của chủ thể và khuôn khổ của tập thể. Chẳng phải tất cả những đau khổ mà ta từng hứng chịu trong cuộc đời, đều có thể quy về cái tình trạng bị xé ấy chăng?
Satre từng bảo "bản tính có sau hiện sinh", ý nói rằng con người có thể tự tạo ra bản tính của mình qua quá trình hiện sinh, ko có một mẫu hình nào là bản tính lý tưởng của con người cả. Những ai tin vào điều này, bao gồm có mình, thì có lẽ sẽ phải chịu đựng trạng thái bị xé kia nhiều hơn. Bởi mâu thuẫn giữa ý chí cá nhân với mẫu hình của xã hội có lẽ sẽ ko bao giờ chấm dứt. Khi mà ta vẫn bị kẹt lại trong thân phận hữu hạn này, còn linh hồn thì mãi vươn tới chốn vô cùng. 

Friday, 19 August 2016

Lam cảm ơn em


Tôi không nhớ mình bắt đầu gặp nhau khi nào, em nhỉ? Chỉ nhớ đó là một buổi sáng chủ nhật, em tìm thấy tôi trong căn nhà nguyện im lìm, văng vẳng đâu đấy có tiếng nhạc rất êm. Em mở cánh cửa sổ màu nâu cũ kĩ, và cho ánh sáng tràn vào căn phòng nơi tôi vẫn lặng ngồi. Chúng mình đã trò chuyện thật lâu, em nói về quá khứ, và tôi nói về tương lai. Bởi vì đó là tất cả những gì chúng ta có. Tôi không biết mình tới từ đâu. Còn em không biết mình sẽ đi về đâu. Cảm ơn em đã tìm thấy tôi.
Từ đó, em vẫn thường xuyên viếng thăm căn nhà nguyện của tôi, vào mỗi đêm khi mọi vật đã im lìm, hoặc vào mỗi sáng chủ nhật em được thảnh thơi và lười biếng. Em bảo rằng chỉ khi ấy em mới nghe được tiếng nói của tôi, vì tiếng tôi êm dịu quá, bồng bềnh quá, em sợ mọi huyên náo ngoài kia sẽ làm tan mất tôi. Em nói nhớ tôi. Và gọi tôi là Nite, từ đó. Cảm ơn em đã thức tôi dậy.

Tuesday, 31 May 2016

Buông xả thanh thản


Có lẽ chỉ đến khi nào viết ra được những dòng này thì lòng con mới nhẹ nhàng đôi chút. Con đã từng đi học thiền, học cách buông xả thanh thản sau những bế tắc trong tình yêu hay cuộc sống, và duy trì cái tâm thức bình thản chậm rãi trong từng ấy năm. Cho tới khi con mất mẹ.
Con không thể nào quên được khoảnh khắc lao vun vút trên xe cấp cứu cùng với mẹ, xung quanh cơ man là máy móc thiết bị và đội ngũ y sĩ ra sức bóp hơi tay để giành lại từng hơi thở cho mẹ. Cả nhà gần như là kiệt sức khi tranh đấu lại với thời gian. Mỗi phút giây là một tia hi vọng cho sự sống. Lằn ranh sống chết quá mong manh.

Friday, 30 October 2015

Sự bội phản

mỗi giây ta sống
ta bội phản chính mình
của một giây trước
...




tôi đã từng được nghe kể những câu chuyện ngoại tình trong cuộc sống, những câu chuyện có thực, chẳng hiếm chút nào. và người ta nói về nó giống như một tội lỗi không gì chấp nhận được. những kẻ mang danh ngoại tình cũng bị coi những kẻ vô đạo đức không sao tha thứ được, còn người kia dĩ nhiên là những nạn nhân đáng thương được cả xã hội xót xa thương cảm.

Friday, 18 September 2015

Zen

 
Tôi ít khi quan tâm những điều người khác nói hoặc nghĩ về mình, nên thanh thản. Những điều tôi làm, phần lớn là để thỏa mãn những yêu cầu mình tự đặt ra cho bản thân, hay để đáp ứng đúng lương tâm cá nhân của mình. Người khác có thể cảm kích hoặc không. Có thể oán giận hoặc không. Có thể trả ơn hoặc không. Có thể trả thù hoặc không. Có thể trao đi và nhận về hoặc không. Có lẽ đó không phải việc của mình. Đó là quyền tự do của họ, tôi không can thiệp.

Monday, 8 April 2013

[St] Thiền - Nhìn từ phương thức Thức Ngộ đặc thù Phật giáo Á Đông

Thiền là sản phẩm trí tuệ của khu vực Đông Á, kết tinh của hai nền văn hoá lớn nhất của khu vực là Trung Hoa và Ấn Độ cổ đại, hơn nữa, là phương thức nhận thức con người có chiều sâu và được thử thách qua nhiều thời đại và trong khu vực cũng có những phương thức tu duy khác nhưng không tiêu biểu và đặc thù như Thiền.
Tất cả những gì hiện diện được hình dung là văn hoá đều nhằm phục vụ cho con người. Từ cổ chí kim, những khát vọng, những tìm tòi ở mọi nơi mọi chỗ trên hoàn cầu này đều nhằm từ tìm hiểu bản ngã đến thúc đẩy tha nhân văn hoá hơn. Thiền với tư cách là đặc phẩm Á Đông là một sáng tạo như vậy. Cái được gọi là Thiền Á Đông, được hình dung là một nội hàm đa diện. Từ góc nhìn giáo dục, Thiền là một Phương tiện đặc thù của Á Đông. Bài viết quan niệm Thiền như một sáng tạo của Á Đông trong nhận thức con người và thế giới và từ đó Thiền trở lại với tư cách là một phương thức đặc phẩm của Á Đông trong thức ngộ tha nhân.

Friday, 5 April 2013

Này cô gái trẻ, hãy nghe lời Đức Phật

Sự đa cảm sẽ làm cản bước một cô gái trẻ trên con đường mà cô ta đã chọn theo đuổi, dù cô ta có thông minh hay không đi nữa thì cũng vậy thôi.


Đức Phật dạy rằng: Yêu thương một người là làm cho người ta bớt Khổ.
Đơn giản nhỉ, nhưng mà thấm. Đấy mới là tình yêu chân chính. Và này cô gái trẻ, cô đang có nó, cô đã quá may mắn rồi đấy – khi mà có một anh chàng hệt như Holden Caufield và Alexander Rybark xuất hiện trong đời cô. Và rõ ràng là cô thích anh Alex và Holden đến chết đi được. Nó như một giấc mơ, đôi lúc cô tự hỏi tại sao lại có thể trùng hợp như thế. Và rồi, cô sẽ lấy anh ta, và nuôi một con mèo, cùng với một con Husky như hai đứa đã bàn với nhau (và cũng đã tranh cãi với nhau rằngliệu hai con đó có đánh nhau như “chó với mèo” hay không). Và rồi hai người sẽ có những chuyến đi thật xa, thật xa, vì anh cũng là kẻ thích phiêu bạt giống cô. Và thích ăn những món giống cô. Và phong cách sống cũng giống cô. Ồ thật là tuyệt. Anh ta có thể ngồi cả tiếng nhìn cô vừa ăn vừa nói huyên thuyên đủ thứ chuyện linh ta linh tinh, anh ta cũng có thể cười xuề khi mà hơn một lần cô đã ngủ quên cuộc hẹn chỉ vì làm việc quá mệt mỏi…Anh ta có thể mang lại cho cô bình yên tuyệt đối, cho cô một cuộc sống gia đình êm ấm để cô có thể bình tâm bước trên con đường sự nghiệp của mình. Anh ta là một báu vật, cô gái ạ. Cô hạnh phúc biết bao. Làm sao cô có thể đối diện với sự thật rằng cô chẳng thể tặng cho anh trọn vẹn tâm hồn mình như anh đối với cô? Vì một phần tâm hồn đó cô đã để quên nơi khác - đó là một nơi rất xa mà anh chưa biết, có lẽ sẽ không bao giờ biết được (và có thể sẽ rất sốc nếu biết được).

Friday, 8 March 2013

Quy tắc tâm linh của người Ấn độ

Tình cờ đọc được về Quy tắc tâm linh của người Ấn độ. Và mình biết là ko phải tình cờ đọc được. Ko có thứ gì tình cờ cả, mọi thứ xuất hiện đều có lý do của nó (đọc quy tắc đầu tiên í :D).

1. Quy tắc đầu tiên: "Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp cả."

Điều này có nghĩa rằng không ai xuất hiện trong cuộc đời chúng ta một cách tình cờ cả. Mỗi người xung quanh chúng ta, bất cứ ai chúng ta giao lưu, đều đại diện cho một điều gì đó, có thể là để dạy chúng ta điều gì đó hoặc giúp chúng ta cải thiện tình hình hiện tại.
Mình nghĩ cái này đúng. Khi một thứ gì đó xuất hiện thật đúng lúc và chúng ta ko lý giải được tại sao kì diệu thế, chúng ta gán cho nó một chữ "tình cờ". Nhưng thật ra, nó là kết quả của một sự tìm kiếm, có thể là tìm kiếm vô thức, nhưng nó xuất phát từ bản thân chúng ta, chứ ko phải một thứ thiêng liêng thần thánh rơi bụp từ trên trời xuống.