vilamwriter vilamwriter vilamwriter vilamwriter
1 2 3 4
Showing posts with label khối tình con. Show all posts
Showing posts with label khối tình con. Show all posts

Thursday, 31 May 2018

Lancome Miracle, nàng thơ diệu kì

Tôi gặp nàng lần đầu tiên năm 2011, 11 năm sau ngày nàng hiện diện trên đời. Khi ấy tôi mới 22 tuổi, khờ dại, háo hức, rạo rực nhựa sống, với cặp mắt long lanh ngắm nhìn mọi thứ, đón nhận mọi rung động vào trái tim son trẻ của mình. Và cái rung động ấy dường như có sức ngân vang thật dài. Vừa gặp là yêu, mà lại yêu dài lâu. Mãi cho tới giờ, dù có bao nhiêu lần thoáng rung động nữa,  và bao cuộc tình chóng vánh nữa, thì sức hút của nàng đối với tôi mãi vẫn không hề phai nhạt. Nàng là Lancome Miracle. Nàng đã trở thành signature perfume của tôi mất rồi!

Thursday, 22 March 2018

15 cái chết



Có ai đó đã từng bảo tôi rằng cách để mình có thể bắt đầu sống một cách trọn vẹn nhất là hãy nghĩ đến cái chết, hãy tưởng tượng ngày mai mình sẽ chết. Rồi thì ta sẽ nhận ra được điều gì là quan trọng trong cuộc đời mình. Tôi vẫn tò mò tự hỏi mình nhiều lần về cảm giác của sự chết ấy. Nó là thứ mà không một người sống nào có thể trả lời được.
Nhưng rồi, dần dà tôi bắt đầu có cảm nhận mới về sự chết. Tình yêu là trải nghiệm duy nhất trong cõi sống cho phép ta ngắm nhìn cái chết của chính mình. Một cái chết rực rỡ, ngọt ngào. Một cái chết đáng yêu.
(Trích sách "Giữa trời và đất là tình yêu" - vilam)

Monday, 10 October 2016

Lam on love


Cuối cùng thì, các bạn ạ, mình vẫn chẳng biết tình yêu là gì.
Để nói cho có đầu có cuối, đầu tiên phải nói là mình có sở thích nghiên cứu, tại vì có sở trường là hay lan man nghĩ ngợi suy suy tưởng tưởng, một vấn đề cứ phải lật đi lạt lại lật trái lật phải coi nó vặn vẹo tròn méo ra sao. Ở trường học thì mình đã từng làm 3 đề tài nghiên cứu, gồm 2 khoá luận và 1 nghiên cứu khoa học ( mà đã đạt 2 điểm loại A và 1 giải nhất toàn trường, 1 giây cho quảng cáo hihi :))) , còn ở trường đời thì mình có một chủ đề nghiên cứu trọn đời mà mình yêu thích, đó là tình yêu. Mình yêu đủ kiểu người, nhiều kiểu background khác nhau, giới tính khác nhau, có người yêu lâu có người yêu thời gian ngắn, không nhiều lắm nhưng đại khái trí nhớ hạn hẹp chỉ cho phép mình đến giờ  nhớ được vài người. (Thì muốn hiểu được đối tượng nghiên cứu, ta phải nhìn nó từ nhiều góc nhìn khác nhau mà, và sẵn sàng tham gia những cuộc phiêu lưu nữa.) Mỗi người có một thế giới thật riêng biệt, một cách nói chuyện thật đặc biệt, và cảm xúc mà mỗi người khiến ta cảm thấy cũng thật chẳng thể lẫn lộn. Mỗi thế giới ấy khiến ta bừng lên bao niềm vui khám phá, làm ta băn khoăn họ đang nghĩ gì, cảm thấy gì về mình, tại sao họ hành xử kì lạ thế, chả hiểu nổi, rồi thì lại quay về phân tích tâm trạng của chính mình, soi chiếu người ấy vào mình, và ngược lại, tự hỏi mình đã làm gì thế nhỉ, tại sao mình tự huyễn hoặc bản thân thế, có phải mình đã tưởng tượng ra tình yêu này, có phải nó là một giấc mộng đẹp,...cứ thế ta cuốn mình vào một cơn lốc ái tình, có thể dữ dội hơn nhiều so với cái vẻ trầm tĩnh vốn có của ta nhiều lắm. Và thế rồi ta nhận ra thế giới của người khác thật khó hiều, thôi quay về với thế giới xinh đẹp dễ chịu dễ hiểu của mình vậy. Đấy, sau chừng ấy năm, và cả sau khi viết xong cả một cuốn sách về tình yêu, mình vẫn chả hiểu tình yêu là cái gì cả.

Saturday, 4 June 2016

Những mối tình treo tường


Hôm nay Lam có nghe tiếng em khóc rất thì thầm nhè nhẹ. Em ngắm những bức tranh mình vẽ. Treo đầy một bức tường kỉ niệm. Những gương mặt vừa lạ vừa quen. Tình là gì? Ừ, em hỏi tôi.
Để Lam nói em nghe. Đêm đã buông xuống rồi. Em nằm xuống đây. Để Lam nói em nghe. Rằng tình là gì.
Em có tin rằng tình là một câu chuyện. Và em chính là tác giả của những cảm xúc mà em đang cảm thấy lúc này không? Có khi là như thế đấy. Em đang sáng tác ra chúng, một cách vô thức mà không hay. Em có tin không?
(Trích sách "Giữa trời và đất là tình yêu" - vilam)

Saturday, 5 March 2016

Tình yêu và tự do - đôi cánh của sự thăng hoa

Osho từng ví tình yêu và tự do giống như hai chiếc cánh cùng một đôi, giúp chúng ta có thể bay lên bầu trời xanh và chạm vào sự thăng hoa. Bạn sẽ chẳng thể bay lên được nếu chỉ có một trong hai chiếc cánh.
Thế nhưng nhân loại chúng ta vẫn cứ mãi quẩn quanh trong cái vòng đau khổ ấy: vì chúng ta cứ nghĩ mình chỉ được chọn một trong hai - hoặc tình yêu hoặc tự do. Tại sao chúng ta không thể có cả hai cùng lúc?

Khi người ta có thừa thãi tự do, họ bắt đầu cảm thấy trống vắng và thấy chán chính mình. Họ tìm kiếm một ai đó khác để có thể thoát khỏi mình đi trong phút chốc, cho bớt cô đơn, và thế là họ gọi đó là tình yêu. Nhưng khi đã duy trì một mối quan hệ rồi, họ lại bắt đầu một mối lo sợ sẽ đánh mất, và thế là họ ko ngừng kiểm soát nhau, đòi hỏi nhau áp đặt nhau. Rồi tự do bị giết chết nhân danh tình yêu.
Các nhà sư và tu sĩ thì kiên quyết từ bỏ tình yêu mà theo đuổi sự tự do. Không có ai kiểm soát, quấy rầy, đòi hỏi họ làm bất cứ gì cả. Nhưng cuộc sống không tình yêu sao mà tẻ nhạt và trầm lắng vậy. Không có sự thăng hoa của cảm xúc. Không có sự thi vị.
Các nhà sư cho những người trần tục là khờ dại và u mê. Những người trần tục lại cho rằng các nhà sư đã bỏ lỡ bao nhiêu niềm vui của trần thế.

Wednesday, 7 October 2015

Yêu tuổi 20

yeutuoi2012

Monday, 5 October 2015

Những kẻ hiện sinh

1. Cô thích ngồi bên cửa kính xe ngắm nhìn mọi thứ chuyển động lùi dần về phía sau. Còn cô thì chẳng phải làm gì cả, chỉ cần chuyển động đôi mắt. Cô dõi theo những người đi trên đường, tự hỏi họ đang vội vàng đi đâu vậy nhỉ. Liệu ai có thể đến đích trước chuyến xe đang mang chở cuộc đời họ đây?
Ngày còn đi học cô hay leo lên xe buýt đi lòng vòng quanh cái Hà nội (lúc đó còn) nhỏ xinh, đi từ điểm đầu đến điểm cuối rồi xuống, rồi lại lên xe khác. Cứ lên xe cho người ta chở, rồi ung dung ngắm cảnh, ngắm người. Có ai biết được ngày mai, ta cứ tận hưởng hiện tại đi thôi. Lúc ở Coventry cũng vậy, leo xe buýt đi miết cái vùng West Midlands. Đi vòng quanh Birmingham. Sang Amsterdam cũng thế, đi tram từ sáng sớm đến tối mịt. Vừa đi vừa nghe bài Breakfast on the morning tram của Stacey Kent, thấy đời thật đẹp. Có phải thành phố nào cũng đủ nhỏ để có diễm phúc đi tram đâu, những nơi rộng quá chỉ có cách đi metro mà thôi.

image

Monday, 1 July 2013

Tình đầu 19

Và giờ thì tôi lại ngồi đây, trong tiếng nhạc du dương của Nat King Cole, đắm chìm trong sự ngọt ngào và đau đớn rực rỡ của cái gọi là những Giấc Mơ. Tôi vẫn suy nghĩ về mối tình có-đầu-có-cuối mà mình vừa kết thúc, và bất chợt nhớ về mối tình không-đầu-không-cuối mà tôi từng có (hoặc tự cho là mình có) cái hồi tôi mới 19 tuổi, đại học năm thứ hai. Mọi chi tiết nhỏ nhất dường như hiển hiện trước mắt tôi như chúng mới vừa xảy ra hôm qua.