Tống Thành Thiên Cổ Tình Ca là một show chủ đề rất nổi tiếng thuộc Song Cheng theme park ở thành phố Hàng Châu, Trung Quốc, do đạo diễn Trương Nghệ Mưu dàn dựng. Khác với các thể loại biểu diễn sân khấu nghệ thuật của Trung Quốc, nó thuộc thể loại amusement show với mục đích quảng bá văn hóa nói chung. Có thể xếp nó chung chiếu với những show diễn nổi tiếng nhất của Cirque du Soleil ở Las Vegas hay Siam Niramit ở Bangkok. Truyền thông thế giới thậm chí còn ca ngợi nó là 1 trong 3 show hay nhất thế giới - cùng với O Show ở Las Vegas và Moulin Rogue ở Paris. Riêng mình thì thấy độ ngoạn mục của nó đã để lại ấn tượng rất sâu sắc nên nhất định phải viết 1 bài review ngay sau khi xem!
Showing posts with label Trung Hoa. Show all posts
Showing posts with label Trung Hoa. Show all posts
Thursday, 17 May 2018
Wednesday, 11 April 2018
[Review] Dịch lý & Lịch sử
Dịch lý & Lịch sử - George Ohsawa
"Cuốn sách phân tích sự thể hiện của Dịch lý qua lịch sử (cụ thể ở đây là lịch sử Trung Quốc 5000 năm) và cho thấy tầm quan trọng của địa chính trị trong sự tồn vong của một quốc gia, dân tộc. Trong đó, sự hưng thịnh của mọi triều đại Trung Quốc đều không nằm ngoài quy luật của nguyên lý vô song: Âm cực thịnh thì sinh Dương, Dương cực thịnh thì sinh Âm. Chỉ những triều đại nào giữ được sự quân bình âm dương thì mới trường tồn, chỉ cần có biểu hiện quá Dương hoặc quá Âm là khi ấy bắt đầu cảnh cáo chung để chuyển qua một chiều hướng lặp lại sự quân bình của vũ trụ. Nhà Tần, nhà Nguyên do quá dương mà sụp, trong khi đó nhà Hán, Đường, Tống, Minh, Thanh do quá âm mà sụp. Một hiện tượng thú vị cũng được phân tích là người Mãn Châu (nhà Thanh) vốn cực dương, nhưng đến xâm chiếm tộc Hoa cực âm cuối cùng đã bị đồng hóa với người Hoa mà biến thành âm, kết cục cũng không thể kháng cự lại thế lực Tây dương cùng kỹ thuật tiên tiến.
Thursday, 8 February 2018
Thời quang bút mặc
Nhạc hay, lời đẹp, nhẹ mà sâu, thấu ý đạt tình, lả lướt chấm phá như nét bút của cao nhân, mà khoảng lặng của nó để lại thì mênh mang thấm thía như nét hằn của thời gian trên ánh mắt của mỗi con người.
Xin phép dịch lại lời bài hát trong Video clip cho hay hơn:
THỜI QUANG BÚT MẶC (Bút mực thời gian)
LỜI DỊCH: VI LAM
Cố chấp một ý niệm
Biển xanh hóa hoang mạc
Ta khác nào cánh chim
Liệng bay giữa luân hồi
Thursday, 28 December 2017
Lâm Đại Ngọc và Táng hoa từ
Nàng họ Lâm. Tên Ngọc. Dáng vẻ nhỏ bé trái ngược với cái tự đệm Đại của nàng.
Nàng đẹp mong manh u uẩn, cảm xúc như sợi tơ đàn mảnh mai, bất kể một tác động của thế giới bạo tàn này đều khiến nó âm vang một giai điệu sầu bi đa cảm. Nàng vong thân phiêu dạt như cánh hoa rơi rụng, vừa cảm cảnh cho nỗi cô độc của mình vừa không muốn hoà vào dòng đời cuộn chảy xô bồ mà đánh mất cốt cách phong lưu. Nàng không cố tình cô độc. Nàng vẫn nói vẫn cười, vẫn trêu đùa mua vui, không bao giờ tách mình khỏi những cuộc vui của thiên hạ. Vẫn yêu thương. Vẫn hoà đồng. Đồng thời vẫn nhận thức sâu sắc sự cô độc triền miên của mình. Nó đã là một phần trong tính cách của nàng, trong hơi thở, trong giọt mồ hôi, nước mắt, trong dòng máu đong đầy nơi huyết quản. Nàng không trốn tránh sự cô độc của mình. Nàng tận hưởng nó, tận hưởng cái bản ngã rất riêng biệt ấy với niềm khoái cảm tự thân, tận hưởng cái khí chất thiên tư mà người đời cho là khó hiểu, tận hưởng những xúc cảm phóng khoáng phong du mà trời đất đã truyền cho Giáng Châu năm ấy. Nàng tận hưởng mọi thứ, và viết thành những dòng thơ, kết thành những dòng châu lệ. Nàng bản Mộc, sinh ra từ đất, chết cũng về đất, nên nàng chôn hoa vào đất, không cho những cánh hoa dính bụi trần nước đục. Nàng bản Mộc, nên chẳng có được mối kim ngọc lương duyên. Duyên tình thì có mà phận thành thì không. Người như nàng, cô đơn đã trở thành bản tính, dù yêu ai, ở bên ai, gắn bó với ai cũng vẫn cô đơn. Nàng nhận thức sâu sắc số phận cô độc của mình. Nàng chấp nhận nó, với sự nhẫn nại, thanh thản, thư nhàn toát ra từ dáng vẻ của mình, chẳng khác nào Giáng Châu xưa rong chơi khắp cõi trời Ly Hận, đói thì ăn quả Mật Thanh, khát thì uống nước bể Quán Sầu. Nàng vẫn thế, bao năm rồi, dẫu không ai hiểu, nhưng nàng vẫn thế, vẫn thế thôi.









