ZENLAM - DU HÀNH VÀO CÕI XANH là tập typoem thứ hai trong hành trình cá nhân của Vi Lam khi khám phá thể loại sáng tác này. Không chỉ là đọc sách, đó là trải nghiệm thị giác trên trang giấy. Một cuộc chơi của các biểu tượng và con chữ. Nếu như GIỮA TRỜI VÀ ĐẤT LÀ TÌNH YÊU chứa đựng những rung động trong trẻo, dạt dào và nồng nhiệt của tuổi 20, thì trong ZENLAM, bạn sẽ cảm nhận một giọng nói, hay thậm chí là nhiều giọng nói - sâu lắng, tĩnh tại và điềm nhiên của tuổi 30, đưa bạn DU HÀNH VÀO CÕI XANH, chốn thiêng liêng sâu xa nhất trong tâm hồn mỗi người. Trong không gian đa chiều của cõi xanh, một cái tôi đơn nhất là chủ thể quan sát giờ được bội phân, luỹ thừa lên thành cái-tôi-multiple, đứng từ nhiều góc cạnh mà soi chiếu sự vật. Chẳng phải hành trình của sự trưởng thành hiện sinh chính là thoát khỏi cái tôi đơn nhất để tự nhân bản mình và đặt mình vào nhiều góc cạnh của lăng kính cuộc đời? Một tuyển tập chắt lọc những suy tư lạ thường trong những ngày bình thường, cũng có thể gọi là nhật ký trưởng thành của Vi Lam. Trân trọng chia sẻ với bạn.
Showing posts with label Viết. Show all posts
Showing posts with label Viết. Show all posts
Tuesday, 5 December 2023
Thông báo phát hành sách: Zenlam - Du hành vào cõi xanh
Nhãn:
Art & Design,
Creative thinking,
Literature,
Sống,
Thơ thẩn,
Typoem,
Viết,
Visual art
Monday, 15 April 2019
Nguồn nước ẩn của Hồ Xuân Hương
![]() |
| Red Door Aura là signature perfume của tôi, có lẽ nó rất hợp với tâm trạng khi đọc về Hồ Xuân Hương. |
Một giấc mộng đào nguyên đã đánh mất. Người đàn bà từng đặt thiên đường cực lạc vào trong lòng thế giới, tuôn vào đó dòng nước ẩn từ giếng thanh tân của tâm hồn mình. Người giễu nhại mọi thứ trên đời bằng tiếng cười chát chúa, sắc xảo và có duyên làm sao. Thơ nàng không ngừng tố giác cái xuyên tạc của ngoại thể để giải phóng cái tôi chân thực bên trong. Nhưng giếng dần cạn và lòng thế giới đã khép...
Đỗ Long Vân là một người đàn ông, nhưng chả hiểu sao ông có thể mô tả tấm lòng một người nữ đẹp đẽ và thấu hiểu dường ấy? Với một góc nhìn phân tích tôi chưa từng thấy bao giờ, trong đó ông không ngừng so sánh đối xứng cái nội thể và ngoại thể. Nó khiến tôi yêu thêm người đàn bà tôi đã từng yêu...
Monday, 1 April 2019
Zelda Nothing - bóng hồng nổi loạn
![]() |
| Zelda Fitzgerald (1900 - 1948) - tiểu thuyết gia, hoạ sĩ, biểu tượng của thời đại nhạc Jazz - vợ của văn hào Scott Fitzgerald |
Zelda Fitzgerald hay là Zelda Sayre? Tôi ngờ rằng nàng sẽ chẳng thích cả hai cái family name đó, một của cha nàng và một của chồng nàng. Kiều nữ của văn tài bậc nhất tại Mỹ thế kỉ 20, hình mẫu đã tạo nên Daisy Buchanan trong The Great Gatsby, bóng hồng nổi tiếng của văn chương kinh điển thế giới.
Gọi nàng là Miss Zelda đi, hoặc là Miss Alabama. Just Zelda, một Zelda không thuộc về bất cứ ai và bất cứ thứ gì. Một tiểu thư nổi loạn, kẻ giấu diếm dưới dáng vẻ thanh lịch kiêu sa một tâm hồn trắc trở cùng sự bất mãn trước vòng kim cô của địa vị gia tộc. Con gái Thẩm phán và cháu gái của Thượng nghị sĩ kiêm Thống đốc bang Alabama. Cái họ tộc được đặt tên cho những con phố của Alabama mà nàng kiên quyết chối bỏ, một cách thầm kín trong thâm tâm. Nàng chỉ là Zelda tự do mà thôi. Tôi ưng gọi nàng là Zelda Nothing.
Khi nói về song thân của mình, nàng thường gọi là Minnie và Ngài Thẩm phán. Ngài Thẩm phán quy tắc, nghiêm khắc và chán ngán cùng cuộc sống đầy kiềm toả của một gia tộc danh giá với bao quy chuẩn phép tắc dường như đẩy nàng sâu hơn vào trong cái nhà giam của tâm hồn nàng. Sự hoang dã, đầy đam mê và khát khao tự do của nàng như một con ngựa bất kham chỉ chực chờ “vượt ngục”.
Khi nói về song thân của mình, nàng thường gọi là Minnie và Ngài Thẩm phán. Ngài Thẩm phán quy tắc, nghiêm khắc và chán ngán cùng cuộc sống đầy kiềm toả của một gia tộc danh giá với bao quy chuẩn phép tắc dường như đẩy nàng sâu hơn vào trong cái nhà giam của tâm hồn nàng. Sự hoang dã, đầy đam mê và khát khao tự do của nàng như một con ngựa bất kham chỉ chực chờ “vượt ngục”.
Tuesday, 20 November 2018
Quá cảnh
Điều gì xảy ra khi hai con người gặp nhau khi cả hai đang trong những bến tạm của cuộc đời mình?
Có những tháng ngày người ta chẳng hề mong mỏi một tình yêu nào cả, vì người ta đang say mê mải miết chinh phục những đỉnh cao riêng mình. Người ta đang rong ruổi những lộ trình đẹp đẽ, chờ đợi những thành quả, tâm trí chẳng mảy may gợn những ưu tư hay chút xao lãng nào. Ấy vậy mà vô tình thế nào, người ta lại va vào nhau chẳng hề biết trước, như đám mây lãng mạn ở đâu cứ ngang nhiên kéo tới trùm lên người ta cơn mưa tình ái xối xả và đột ngột.
“Cô đi học hay đi làm rồi?” – Tóc ngắn hỏi bâng quơ cắt ngang âm điệu du dương ru ngủ của một tay violinist trong ga tàu.
“Tôi đi làm rồi.” – Tóc dài nhoẻn cười.
“Cô làm gì?” – Tóc ngắn ngúng nguẩy.
“Tôi viết.” – Tóc dài hơi hếch cái mũi lên.
Thursday, 22 March 2018
15 cái chết
Có ai đó đã từng bảo tôi rằng cách để mình có thể bắt đầu sống một cách trọn vẹn nhất là hãy nghĩ đến cái chết, hãy tưởng tượng ngày mai mình sẽ chết. Rồi thì ta sẽ nhận ra được điều gì là quan trọng trong cuộc đời mình. Tôi vẫn tò mò tự hỏi mình nhiều lần về cảm giác của sự chết ấy. Nó là thứ mà không một người sống nào có thể trả lời được.
Nhưng rồi, dần dà tôi bắt đầu có cảm nhận mới về sự chết. Tình yêu là trải nghiệm duy nhất trong cõi sống cho phép ta ngắm nhìn cái chết của chính mình. Một cái chết rực rỡ, ngọt ngào. Một cái chết đáng yêu.
(Trích sách "Giữa trời và đất là tình yêu" - vilam)
Thursday, 8 February 2018
Thời quang bút mặc
Nhạc hay, lời đẹp, nhẹ mà sâu, thấu ý đạt tình, lả lướt chấm phá như nét bút của cao nhân, mà khoảng lặng của nó để lại thì mênh mang thấm thía như nét hằn của thời gian trên ánh mắt của mỗi con người.
Xin phép dịch lại lời bài hát trong Video clip cho hay hơn:
THỜI QUANG BÚT MẶC (Bút mực thời gian)
LỜI DỊCH: VI LAM
Cố chấp một ý niệm
Biển xanh hóa hoang mạc
Ta khác nào cánh chim
Liệng bay giữa luân hồi
Tuesday, 16 January 2018
Bài viết của Henry Miller mà mọi kẻ sáng tạo đều phải đọc
![]() |
| Tranh của William Blake <3 |
Bài viết về quan điểm sáng tạo của Henry Miller
Dịch và giới thiệu: Nguyễn Hữu Hiệu
Có hai điều Miller thành thực không tin, hai điều mà xã hội thành thực tin: đó là sự trang nghiêm và Làm việc. Trang nghiêm là một hình thức giả dối, cứng nhắc, chết chóc, còn làm việc là một hành động chỉ dành cho bọn ngốc nghếch. Nó hoàn toàn trái với Sáng tạo là một trò chơi, một hành động tối thượng, xứng đáng với con người. Henry Miller theo sát tư tưởng Nietzsche về sáng tạo. Theo Nietzsche, sáng tạo “là sự giải thoát thênh thang khỏi khổ đau, sự bay bổng của cuộc đời”. Nhưng để trở thành kẻ sáng tạo, cần phải có nhiều khổ đau và hóa thân.
“Vâng, Zarthustra nói, phải có nhiều cái chết đắng cay trong cuộc đời các ngươi, ôi, những kẻ sáng tạo! Như thế các ngươi, ôi, những kẻ sáng tạo! Như thế các ngươi sẽ trở thành những kẻ bảo vệ mà biện minh cho tất cả những gì hư mất phù du.” (Also seid ihr Fürsprecher und Rechtsfertiger Vergänglichkeit – Also sprach Zarathustra).
Thursday, 28 December 2017
Lâm Đại Ngọc và Táng hoa từ
Nàng họ Lâm. Tên Ngọc. Dáng vẻ nhỏ bé trái ngược với cái tự đệm Đại của nàng.
Nàng đẹp mong manh u uẩn, cảm xúc như sợi tơ đàn mảnh mai, bất kể một tác động của thế giới bạo tàn này đều khiến nó âm vang một giai điệu sầu bi đa cảm. Nàng vong thân phiêu dạt như cánh hoa rơi rụng, vừa cảm cảnh cho nỗi cô độc của mình vừa không muốn hoà vào dòng đời cuộn chảy xô bồ mà đánh mất cốt cách phong lưu. Nàng không cố tình cô độc. Nàng vẫn nói vẫn cười, vẫn trêu đùa mua vui, không bao giờ tách mình khỏi những cuộc vui của thiên hạ. Vẫn yêu thương. Vẫn hoà đồng. Đồng thời vẫn nhận thức sâu sắc sự cô độc triền miên của mình. Nó đã là một phần trong tính cách của nàng, trong hơi thở, trong giọt mồ hôi, nước mắt, trong dòng máu đong đầy nơi huyết quản. Nàng không trốn tránh sự cô độc của mình. Nàng tận hưởng nó, tận hưởng cái bản ngã rất riêng biệt ấy với niềm khoái cảm tự thân, tận hưởng cái khí chất thiên tư mà người đời cho là khó hiểu, tận hưởng những xúc cảm phóng khoáng phong du mà trời đất đã truyền cho Giáng Châu năm ấy. Nàng tận hưởng mọi thứ, và viết thành những dòng thơ, kết thành những dòng châu lệ. Nàng bản Mộc, sinh ra từ đất, chết cũng về đất, nên nàng chôn hoa vào đất, không cho những cánh hoa dính bụi trần nước đục. Nàng bản Mộc, nên chẳng có được mối kim ngọc lương duyên. Duyên tình thì có mà phận thành thì không. Người như nàng, cô đơn đã trở thành bản tính, dù yêu ai, ở bên ai, gắn bó với ai cũng vẫn cô đơn. Nàng nhận thức sâu sắc số phận cô độc của mình. Nàng chấp nhận nó, với sự nhẫn nại, thanh thản, thư nhàn toát ra từ dáng vẻ của mình, chẳng khác nào Giáng Châu xưa rong chơi khắp cõi trời Ly Hận, đói thì ăn quả Mật Thanh, khát thì uống nước bể Quán Sầu. Nàng vẫn thế, bao năm rồi, dẫu không ai hiểu, nhưng nàng vẫn thế, vẫn thế thôi.
Wednesday, 6 December 2017
Đọc thơ tiếng Anh
Nhân tiện có một em hỏi về việc đọc thơ tiếng Anh nên mình viết một bài tạm gọi là tổng lược về chủ đề này, chủ yếu là các yếu tố cơ bản khi tiếp cận và đọc thơ tiếng Anh, vì bản thân tiếng Anh nói chung là một ngôn ngữ rất khác tiếng Việt. Nhưng mình nghĩ vấn đề chủ yếu vẫn là ở từ vựng thôi, biết càng nhiều từ vựng thì đọc hiểu và cảm càng dễ hơn. Hiểu đôi chút về kĩ thuật có thể sẽ hỗ trợ thêm.
1. Poem vs. Prose
Trong tiếng Anh có chia thành 2 dạng rõ ràng là poem (thơ) và prose (thơ xuôi) nhưng trong tiếng Việt thì chúng ta gọi chung là thơ thôi. Bạn để ý những bài thơ mà các câu dài tràng giang biền ngẫu ra đó thì chính là prose đấy. Thường thì poem sẽ có vần điệu rõ ràng, còn prose thì giống như văn được viết thành thơ vậy, ít có vần nhưng vẫn có nhịp điệu chớ không phải là common speech. Tuy nhiên có nhiều bài không có vần điệu nhưng vẫn được gọi là poem with blank verse. Nếu bạn đọc Shakespears thì sẽ gặp rất nhiều dạng này. Ví dụ khác điển hình là Paradise lost của John Milton hoặc The prelude của William Wordsworth. Mới đầu thì cứ đọc poem bình thường đã.
2. Line & line-break
Cũng như tiếng Việt, thơ tiếng Anh cũng có cách ngắt dòng tự do có chủ ý của tác giả để tạo hiệu ứng cảm xúc mong muốn, tuy nhiên khi ngắt câu ra để xuống dòng thì thơ tiếng Anh hay có chấm câu đủ, trong khi đó ở thơ tiếng Việt mình ít thấy có chấm câu rõ ràng trong trường hợp này. Ví dụ thử một bài tiếng Anh có ngắt câu nhé.
Monday, 6 November 2017
Moon River
Moon River wider than a mile
I'm crossing you in style someday
Oh dream maker you heartbreaker
Wherev er you're going I'm going your way
Two drifters off to see the world
there's such a lot of world to see
We're after the same rainbows end
Waiting round the bend
My huckleberry friend Moon River and me
(Moon River off to see the world
there's such a lot of world to see)
We're after the same rainbows end
Waiting round the bend
My huckleberry friend Moon River and me
Oh dream maker you heartbreaker
Wherev er you're going I'm going your way
Two drifters off to see the world
there's such a lot of world to see
We're after the same rainbows end
Waiting round the bend
My huckleberry friend Moon River and me
(Moon River off to see the world
there's such a lot of world to see)
We're after the same rainbows end
Waiting round the bend
My huckleberry friend Moon River and me
Và rồi tôi đang ngồi ở đây, bên bậu cửa sổ rộng từ tầng 8, nhìn xuống những dòng xe cộ và dòng người tấp nập trên con phố đông đúc, vừa lắng nghe những giai điệu lãng mạn từ đĩa nhạc Andy William và tận hưởng một cảm giác thư thái thanh bình rất thành thị. Tôi nhìn trân trân xuống những chiếc xe bus, những chiếc taxi, ô tô con và motor chạy trên phố, tất cả theo một nhịp điệu đều đều lướt qua trong con mắt tôi. Rồi đèn điện bắt đầu bật sáng báo hiệu một ngày sắp tàn, chúng phản chiếu lên những dòng xe, hắt vào mắt và tạo nên những ảo ảnh lóe lên vẫn theo một nhịp điệu đều đều như cũ. Tôi có cảm giác hơi khó chịu, và bất giác phát hiện ra mình đã đứng bên cửa sổ khá lâu. Đồng hồ đã điểm 6h chiều. Đứng khá lâu và không nghĩ gì cả, chỉ nhìn và nghe nhạc. Có vẻ như việc luyện tập thiền định thường xuyên đã có tác dụng tốt với trí não của tôi. Bây giờ tôi có khả năng giữ được trạng thái "không làm gì cả" theo đúng nghĩa của nó, chứ không còn bị ám ảnh bởi những ý nghĩ dài dẵng tơ vò như trước.
(Trích sách "Giữa trời và đất là tình yêu" - vilam)
Tuesday, 25 April 2017
Training diary 6: Bước tiến
Đây là tuần cuối cùng làm việc trước kì nghỉ lễ dài ngày sắp tới, một khoảng thời gian nghỉ ngơi thực sự của mình sau một giai đoạn làm việc khá năng suất. Hầu như mình dành hơn 12h mỗi ngày để training (trí lực và thể lực) và đã bước đầu đạt được những bước tiến mới.
- Mind + Soul: đã bắt đầu định hình được phong cách riêng về ý tưởng, trường phái, niềm tin, văn phong và nét vẽ. Tiến độ viết thỉnh thoảng có bị tụt một chút do công việc ở công ty và cũng do áp lực từ writer's block nhưng tạm thời đã viết được 1/3 cuốn sách thứ 2. Chắc chắn sẽ là một bước dài và xa so với cuốn sách đầu tay, mình tin là như thế ^^ Danh sách cần đọc vẫn còn rất dài và vẫn liên tục được bổ sung. Nhiều thứ phải học ghê! >"<
- Body: Mọi thứ get in shape rồi và việc của mình là duy trì tình trạng hiện tại, kiểm soát những phần cơ cần thiết để tạo thuận lợi cho việc chuyển động và cân bằng. Nhưng mình vẫn chưa định hình được phong cách chuyển động riêng. Có người bảo cơ thể múa nhờ tiếng hát của tâm hồn. Có thể chỉ cần training mind and soul thật tốt, rồi một ngày cơ thể sẽ cất tiếng hát hòa điệu với tâm hồn một cách thật tự nhiên?
- Các dự định phiêu lưu khác (về học thuật cũng như về tìm hiểu thế giới) vẫn đang tiến hành song song, nhưng thật sự đôi khi vẫn cảm thấy mình chạy đua với thời gian. Tốt nhất là không nên ganh đua với nó làm gì, mình cứ thong thả thôi. Thời gian là một phát minh của tâm trí loài người để tự gây áp lực cho mình. Mình cứ kệ nó đi. Rồi nó sẽ không thể gây ảnh hưởng gì tới tâm trí tự do của mình nữa.
Wednesday, 22 March 2017
Ba loại tình
Tôi nghĩ tình yêu mênh mang phức tạp vậy nhưng có lẽ cũng có thể chia làm 3 loại: Tình có đầu có cuối, Tình có đầu không cuối, Tình không đầu không cuối.
Tình có đầu không cuối có lẽ là loại tình yêu mong ước của biết bao nhiêu người tình trên tinh cầu rộng lớn này. Chúng ta nói tiếng yêu nhau và không bao giờ thật sự chia lìa. Tôi thường đứng trên cao nhìn xuống khi thành phố lên đèn, tự hỏi trong dòng chảy loang loáng những ánh đèn vàng xe cộ kia có bao nhiêu người đang có được hạnh phúc ấy. Ý tôi là, thứ hạnh phúc tròn vẹn không chắp vá, không chịu đựng nhẫn nhục chỉ để giữ lấy cái vẻ ngoài của một chiếc gương lành.
Những kẻ hiện sinh
1. Cô thích ngồi bên cửa kính xe ngắm nhìn mọi thứ chuyển động lùi dần về phía sau. Còn cô thì chẳng phải làm gì cả, chỉ cần chuyển động đôi mắt. Cô dõi theo những người đi trên đường, tự hỏi họ đang vội vàng đi đâu vậy nhỉ. Liệu ai có thể đến đích trước chuyến xe đang mang chở cuộc đời họ đây?
Ngày còn đi học cô hay leo lên xe buýt đi lòng vòng quanh cái Hà nội (lúc đó còn) nhỏ xinh, đi từ điểm đầu đến điểm cuối rồi xuống, rồi lại lên xe khác. Cứ lên xe cho người ta chở, rồi ung dung ngắm cảnh, ngắm người. Có ai biết được ngày mai, ta cứ tận hưởng hiện tại đi thôi. Lúc ở Coventry cũng vậy, leo xe buýt đi miết cái vùng West Midlands. Đi vòng quanh Birmingham. Sang Amsterdam cũng thế, đi tram từ sáng sớm đến tối mịt. Vừa đi vừa nghe bài Breakfast on the morning tram của Stacey Kent, thấy đời thật đẹp. Có phải thành phố nào cũng đủ nhỏ để có diễm phúc đi tram đâu, những nơi rộng quá chỉ có cách đi metro mà thôi.
Tuesday, 18 October 2016
Training Diary 2: Giải "độc chất" của sáng tạo
Lúc này mình đang ngồi tại văn phòng, bên trái là mênh mông bầu trời xanh mây trắng bay và trước mặt là mấy tấm note ghi Fitness goal và Training schedule, đầu óc vẫn tập trung nghĩ tới việc làm sao để hoàn thành được mục tiêu đã đề ra. Nhưng rất may là mới đây đã tìm được một động lực to lớn từ tập tiểu luận của Haruki Murakami viết về môn chạy bộ yêu thích của ông.
Trong sách ông nói nhiều về mối tương quan giữa viết văn và chạy bộ, và rằng những điều ông học được về việc viết văn đều đến từ việc chạy bộ. Có lẽ mình sẽ phải dành hẳn cả một bài để nói về việc mình tâm đắc đến thế nào về cuốn này mất. Nhưng trong ghi chép nhỏ này thì mình chỉ muốn note lại một điều quan trọng: Murakami nói rằng việc viết hay sáng tạo nói chung thường là một hoạt động không lành mạnh, bởi nó sinh ra một thứ độc chất trong tâm hồn - cái thứ mà nếu thiếu nó thì sẽ không thể có một hoạt động sáng tạo nào có thể thực sự diễn ra. Cái này mình hết sức đồng cảm, rất gần với cảm giác mà đã có lần mình nói trong bài Những cuộc lặn sâu đó. Cái độc chất khiến cho con người ta bị cuốn vào một hố rất sâu, rất sâu dưới mặt biển. Cái độc chất khiến ta đôi khi chỉ muốn quăng mình đi một nơi thật xa, lánh đi mọi thế sự thường nhật. (Nhưng công việc lại cứ đòi hỏi ta phải ngoi lên mỗi ngày, làm gián đoạn đi luồng suy tưởng.)
Friday, 19 August 2016
Lam cảm ơn em
Tôi không nhớ mình bắt đầu gặp nhau khi nào, em nhỉ? Chỉ nhớ đó là một buổi sáng chủ nhật, em tìm thấy tôi trong căn nhà nguyện im lìm, văng vẳng đâu đấy có tiếng nhạc rất êm. Em mở cánh cửa sổ màu nâu cũ kĩ, và cho ánh sáng tràn vào căn phòng nơi tôi vẫn lặng ngồi. Chúng mình đã trò chuyện thật lâu, em nói về quá khứ, và tôi nói về tương lai. Bởi vì đó là tất cả những gì chúng ta có. Tôi không biết mình tới từ đâu. Còn em không biết mình sẽ đi về đâu. Cảm ơn em đã tìm thấy tôi.
Từ đó, em vẫn thường xuyên viếng thăm căn nhà nguyện của tôi, vào mỗi đêm khi mọi vật đã im lìm, hoặc vào mỗi sáng chủ nhật em được thảnh thơi và lười biếng. Em bảo rằng chỉ khi ấy em mới nghe được tiếng nói của tôi, vì tiếng tôi êm dịu quá, bồng bềnh quá, em sợ mọi huyên náo ngoài kia sẽ làm tan mất tôi. Em nói nhớ tôi. Và gọi tôi là Nite, từ đó. Cảm ơn em đã thức tôi dậy.
Sunday, 10 July 2016
Letter live: Make your soul grow
Letter live
Ở Anh có một show mà tôi rất thích có tên là Letter Live, trong đó các nghệ sĩ nổi tiếng được mời đến để đọc diễn cảm một bức thư cũng nổi tiếng trong lịch sử. Lý do thích là vì tôi cũng rất hứng thú với những bức thư và việc viết thư, ngoài ra thì show này còn có sự tham gia góp mặt của anh Cumberbitch và anh Loki iu quý ^^ (tức Benedict Cumberbatch và Tom Hiddleston).
Trong đó có một lá thư tôi rất thích của tiểu thuyết gia Kurt Vonnegut gửi cho các em học sinh đã viết thư cho ông.
Make your soul grow
Background
In 2006, a group of students at Xavier High School in New York City were given an assignment by their English teacher, Ms. Lockwood: they were asked to write to their favourite author and ask him or her to visit the school. It’s a measure of his ongoing influence that five of those pupils chose Kurt Vonnegut, the novelist responsible for, amongst other highly-respected books, Slaughterhouse-Five; sadly, however, he never made that trip. Instead, he wrote a wonderful letter. He was the only author to reply.
Make Your Soul Grow from Bader Rudebeck Films on Vimeo.
Friday, 8 July 2016
Với Trần Tiễn Cao Đăng - đôi điều chia sẻ
Tôi vốn không đọc nhiều văn học Việt Nam hiện đại lắm, nên vốn hiểu biết về các tác giả cùng thời không nhiều. Chỉ có một vài người vô tình khiến tôi quan tâm và hứng thú vì nhận thấy họ chia sẻ nhiều giá trị với mình. Một trong số đó là chú Trần Tiễn Cao Đăng. Đọc một bài chia sẻ của chú trên mạng, tôi rất thích và đồng tình rằng nó chính là điều mình theo đuổi. Vì thế nên tôi có ghi lại ở đây, như một sự lưu giữ những trải nghiệm đồng điệu vậy.
Về việc viết:
> Tiêu chí cao nhất để phân định nghệ thuật đích thực và nghệ thuật thương mại là hàm lượng nhân tính bên trong nó. Một tác phẩm nghệ thuật đích thực thì sẽ khiến con người không thể không suy nghĩ, tự chất vấn những niềm tin của mình từ trước tới nay và không nhiều thì ít “trở thành một người khác”, với một sự đổi mới trong tư duy theo hướng tích cực. Đó là điểm cơ bản của nhân tính, cái nhân tính mà theo quy ước chúng ta hiểu là “thứ khiến con người cao hơn mọi loài”.
> Tôi viết là để tự tiến hóa, để tự định nghĩa mình. Tôi viết là để có tiếng nói của riêng tôi về cái đẹp và nỗi đau – của những thực thể, hữu sinh hay vô sinh, không tự nói hoặc không có cơ hội nói về cái đẹp và nỗi đau của mình.Thursday, 30 June 2016
Thông báo phát hành sách "Giữa trời và đất là tình yêu"
Giữa trời và đất là tình yêu - Tác giả: Vi Lam - Az book & NXB Văn học
Phát hành toàn quốc ngày 30.06.2016
Giới thiệu:
"Đây là một cuốn sách về cuộc đời, về tình yêu và tuổi trẻ thật sự đặc biệt! Cái đặc biệt nhất ở đây là từng trang sách bạn đang cầm trên tay đều được tác giả trau chuốt đến từng câu chữ và chi tiết minh họa.
Tuyển tập thơ Giữa trời và đất là tình yêu là sự kết hợp độc đáo giữa thơ (poem) với nghệ thuật đồ họa chữ (typography hay viết tắt là typo). Lần đầu tiên có một tập thơ độc đáo đến lạ lùng như vậy.
“Đời mình chỉ là cuộc rong chơi, mỏi chân thì nghỉ hết mệt lại đi.”
Trong những trang thơ giàu cảm xúc ấy, người đọc có thể cảm nhận được hành trình trưởng thành của tuổi 20 chưa bao giờ là điều dễ dàng. Nhưng luôn đáng nhớ và đong đầy những thăng trầm của hạnh phúc, của buồn thương, dạt dào mà day dứt.
Saturday, 4 June 2016
Những mối tình treo tường
Hôm nay Lam có nghe tiếng em khóc rất thì thầm nhè nhẹ. Em ngắm những bức tranh mình vẽ. Treo đầy một bức tường kỉ niệm. Những gương mặt vừa lạ vừa quen. Tình là gì? Ừ, em hỏi tôi.
Để Lam nói em nghe. Đêm đã buông xuống rồi. Em nằm xuống đây. Để Lam nói em nghe. Rằng tình là gì.
Em có tin rằng tình là một câu chuyện. Và em chính là tác giả của những cảm xúc mà em đang cảm thấy lúc này không? Có khi là như thế đấy. Em đang sáng tác ra chúng, một cách vô thức mà không hay. Em có tin không?
Tuesday, 22 March 2016
Những chiếc va li
Tôi có 3 chiếc vali, một chiếc vật liệu siêu nhẹ cỡ lớn nhất 32 inches, một chiếc cỡ vừa 26 inches, và một chiếc cabin size 20 inches. Những thứ không thể thiếu đối với cuộc sống của tôi. Việc xếp dỡ đồ nhiều cũng cho tôi những trải nghiệm lý thú, ví như là biết cách xếp đồ sao cho tiết kiệm diện tích nhất, tiết kiệm số cân nhất, để thứ đồ nào ở vị trí nào thì tốt nhất, để đồ dễ vỡ được an toàn, để quần áo không bị nhàu…Và một điều quan trọng là biết được thứ tự ưu tiên của đồ đạc, cái gì quan trọng nhất đối với mình và chuyến đi của mình. Nhưng nếu thử tưởng tượng đấy một cuộc hành trình của cuộc sống, và chiếc vali là những gì chúng ta có được trong cuộc sống ấy, khi đó tôi cảm thấy mình suy nghĩ sẽ không được sáng rõ như vậy.
Con người vốn có bản tính thu nhặt gom góp từ xa xưa – họ thu nhặt mọi thứ: tài sản, danh tiếng, bằng cấp, kiến thức, kinh nghiệm, kỉ niệm, cảm xúc… và họ nhét tất cả vào chiếc vali của mình trong hành trình cuộc đời. Nếu không có những trạm nghỉ chân, những lúc quay về để dỡ đồ, chiếc vali sẽ ngày càng nặng thêm theo tháng năm hành trình của người lữ khách. Càng sống lâu, chúng ta càng trở nên nặng nề thêm với chiếc vali cuộc đời mình. Có những chặng đường thấy đôi chân mỏi mệt, con tim rã rời, bờ vai trĩu nặng. Muốn nằm xuống với đất muôn đời. Con người ta dường như bị quá nhiều điều chi phối, những thứ chúng ta muốn nhưng không thật sự cần.
























